BẠN TÔI

Thứ sáu - 26/12/2025 21:01
BẠN TÔI

Mỗi người sinh ra ai cũng muốn mình được toàn vẹn về mọi mặt, có được một cuộc sống bình yên, suôn sẻ, hạnh phúc. Không ai muốn có một cơ thể , hình dáng khiếm khuyết. Nếu điều đó xảy ra thì đó là một thiệt thòi rất lớn với mỗi người . Bạn tôi là một người như thế, bạn ấy không may có một cơ thể không lành lặn như  bao nhiêu người khác nhưng cô ấy vẫn vượt  lên hoàn cảnh, vượt lên chính bản thân mình để trở thành một người “tuy tàn nhưng không phế”. Tôi muốn viết ra đây với một tấm lòng ngưỡng mộ, khâm phục ý chi, nghị lực của bạn tôi và xem đó như là một tấm gương sáng để noi theo. Người mà tôi muốn nói ở đây chính là đồng nghiệp của tôi, cô Tạ Thị Hạnh, giáo viên trường trung học cơ sở N’ Thôn Hạ nơi tôi đang công tác.

    Tôi biết bạn từ khi tôi còn là một cô sinh viên của trường CĐSP Đà Lạt. Sau khi rời ghế nhà trường, tôi thi đậu vào lớp Ngữ Văn, K21 của trường CĐSP Đà Lạt. Những ngày đầu xa gia đình, bạn bè, người thân để bước vào môi trường mới thật bỡ ngỡ nên tôi cố gắng làm quen với bạn bè trong lớp.  Với tính tình nhanh nhẹn, cởi mở, tôi đã nhanh chóng hòa nhập với mọi người. Nhưng sao có một cô bạn thật khó gần. Cô ấy cứ tránh xa mọi người, hay lặng lẽ ngồi một góc riêng, cặp mắt lúc nào cũng mang một nỗi buồn man mác. Thế rồi tôi để ý thấy bạn ấy có một mái tóc khá dài và mượt mà nhưng sao cứ xõa ra và phủ kín gần nữa khuôn mặt. Lại còn đôi tay nữa, quái lạ, sao bạn ấy cứ bỏ bàn tay phải giấu vào trong túi áo mãi thế kia? Phải mất gần một tháng sau tôi mới gần gũi với bạn hơn. Cuộc  sống sinh viên xa nhà và cùng phòng nhau trong khu kí túc xá của trường đã vun đắp cho tình bạn của chúng tôi. Vào một đêm sau, khi học bài xong chúng tôi nằm cạnh nhau trong chiếc giường chật hẹp, bạn ấy đã kể cho tôi nghe….

     Sinh ra trong một gia đình nghèo lại đông con của huyện Đạ Hoai nhưng lại là con út nên Hạnh được ba mẹ và các anh chị khá nuông chiều và chăm sóc rất chu đáo. Tuổi thơ của Hạnh trôi đi êm đềm như bao đứa trẻ khác. Rồi một ngày kia, lúc Hạnh lên 5 tuổi. Khi ấy đời sống khó khăn nên tối đến các gia đình phải thắp đèn dầu. Sau một ngày chơi đùa mệt lữ, cô bé Hạnh được các chị mắc màn cho ngủ trước. Do ngủ say không biết gì nên hạnh đã đạp đỗ ngọn đèn dầu lúc nào không hay. Ngọn lửa bén góc màn rồi bùng cháy một cách nhanh chóng. Cô bé Hạnh nằm gọn trong chiếc màn đang bốc cháy ngùn ngụt. Khi gia đình nghe mùi cháy khét liền hốt hoảng chạy vào thì ngọn lửa đã cháy  bùng to. Hạnh được đưa đi cấp cứu ngay sau đó.Từ bệnh viện Đa khoa Bảo Lộc đến Bệnh viện Bỏng ở Sài Gòn và phải trải qua bao nhiêu đợt cấy ghép da do vết thương quá nặng. Gần hai năm sau Hạnh mới xuất viện nhưng hậu quả của vụ tai nạn để lại khá nặng nề. Một bên khuôn mặt bạn đã biến dạng,  bàn tay phải của bạn ấy đã bị tháo các khớp ở các ngón. Rồi khắp cơ thể từ đầu tới chân đều có vết bỏng ở phía bên phải. Đau đớn hơn là những lúc trái gió trở trời vết bỏng phần đầu ảnh hưởng đến hệ thần kinh làm Hạnh tưởng chừng như không qua khỏi. Lúc ấy, tôi ôm chặt lấy bạn tôi nước mắt tôi chảy ròng ròng hai bên gò má. Đôi bàn tay lành lặn, mềm mại của tôi lần mò tứng vết thương của bạn, tôi nắm chặt lấy bàn tay bị cụt ngón do bị tháo khớp của bạn như muốn chia sẻ, xoa dịu bớt nổi đau về tinh thần cũng như thể xác của Hạnh.

    Bạn ấy kể cho tôi nghe về những ngày cắp sách đến trường đi học mới thấy được ý chí, nghị lực phi thường của Hạnh. Do các bạn còn nhỏ chưa nhận thức được nên đôi lúc Hạnh phải nghe những câu nói rất vô tư nhưng đã làm cho tâm hồn non nớt của cô bé Hạnh  bị tổn thương. Nào là con què, nào là cụt tay, nào là mặt cháy … Thế nhưng cô bé đầy nghị lực ấy vẫn quyết tâm học hành và trở thành cô sinh viên, rồi cô giáo như ngày hôm nay.

    Ra trường, thật may mắn chúng tôi được phân công về công tác tại cùng một  trường trong huyện. chúng tôi lại càng thêm gắn bó, thân thiết với nhau hơn. Vì chúng tôi dạy cùng môn nên dễ dàng chia sẻ, giúp đỡ lẫn nhau trong công việc giảng dạy. Cô bé Hạnh ngày nào đã trở thành mẹ của hai cậu con trai ngoan ngoãn, học giỏi. Tôi lại càng ngưỡng mộ Hạnh hơn vì không những hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, Hạnh còn  mạnh dạn  tham gia các kì thi giáo viên giỏi cấp cơ sở, ba năm liền đạt giáo viên giỏi cấp cơ sở, chiến sĩ thi đua là bằng chứng cho sự nỗ lực của cô ấy. Trong công tác chủ nhiệm Hạnh luôn nỗ lực hết mình, lớp của cô luôn đi đầu trong các phong trào học tập, thi đua. Hạnh luôn giữ mối quan hệ hòa đồng, mẫu mực trước đồng nghiệp, học sinh và luôn được bà con láng giềng quý mến. Tuy nhiên có những lúc trái gió trở trời vết thương cũ lại tái phát, bạn tôi phải trải qua những cơn đau đớn và lúc ấy tôi là người đầu tiên ở bên bạn giúp bạn vượt qua khó khăn của bệnh tật.

 

 

 

          Một kỉ niệm về bạn tôi mà tôi nhớ mãi không bao giờ quên đó là năm tôi dự giờ tiết dạy thi giáo viên giỏi cấp trường của cô. Bài giảng của Hạnh là bài Sọ Dừa thuộc chương trình Ngữ văn 6, đây là câu chuyện cổ tích nói về người thông minh có tài đội lốt vật. Sau khi dạy xong bài cô bắt đầu liên hệ: Qua nhân vật Sọ Dừa ta thấy được đây  là một nhân vật có ngoại hình dị dạng nhưng đây là một con người rất thông minh, có nhiều phẩm chất tốt đẹp mà chỉ có cô Út mới nhận ra. Chúng ta cũng vậy, trong cuộc sống, đừng coi thường, đối xử phân biệt, chia rẻ với những người không may có những khiếm khuyết, tàn tật như nhân vật hai người chị trong câu chuyện này bởi vì họ tuy tàn nhưng không phế.. Nói đến đây, cô Hạnh bỗng nghẹn ngào không thốt thêm lời nào nữa. Hai hàng nước mắt lăn dài trên hai gò má.  Cả lớp im phăng phắc đưa những cặp mắt ngây thơ ngơ ngác nhìn cô. Tôi ngồi dự giờ ở dưới tôi lại là người thấu hiểu hơn cả. Tôi cũng không kìm nén nỗi xúc động đưa tay lau vội những giọt nước mắt rồi từ từ tiến lên bục giảng đến gần Hạnh nắm lấy đôi bàn tay của cô và hỏi cả lớp: 

- Các em có biết tại sao cô Hạnh phải viết bằng tay trái không?  Em thấy chữ viết của cô thế nào? 

Rồi tôi đã kể câu chuyện về cô giáo Hạnh cho lớp nghe. Vài đứa đã mạnh dạn bước ra khỏi chổ ngồi, đến bên Hạnh ôm chầm lấy cô và nói:

Thưa cô, chúng em yêu cô nhiều lắm!

     Một giờ học mang đậm tính nhân văn , mang đậm tình người mà tôi đã khắc ghi trong lòng không thể nào quên được.

       Tôi mong bạn tôi có nhiều sức khỏe để cống hiến cho sự nghiệp trồng người. Tôi nguyện sẽ là một người bạn tốt, một đồng nghiệp tốt luôn song hành bên bạn, cùng bạn chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống, trong công việc để bạn tôi tự tin bước đi trên con đường mình đã chọn dù gặp không ít chông gai, khó khăn thử thách. Đơn giản lắm, vì bạn là tấm gương sáng là niềm tự hào của tôi cũng như tập thể  Trường THCS N’Thôn Hạ chúng tôi.

Tác giả: quantri-thcsnthonha

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG
Anh-co-dong-DH-XIV-9-1.jpg Anh-co-dong-DH-XIV-1-1.jpg Anh-co-dong-DH-XIV-5-1.jpg Anh-co-dong-DH-XIV-4-1.jpg Anh-co-dong-DH-XIV-3-1.jpg Anh-co-dong-DH-XIV-2-1.jpg Anh-co-dong-DH-XIV-6-1.jpg Anh-co-dong-DH-XIV-8-1.jpg Anh-co-dong-DH-XIV-7-1.jpg Anh-co-dong-DH-XIV-10-1.jpg
VBSGD
Cổng thông tin điện tử Lâm Đồng
BAOVEDANG
VĂN BẢN MỚI

Số: 30/KH-THCS-NTH

Xây dựng phong trào Toàn dân Bảo vệ an ninh Tổ Quốc năm 2026 của trường THCS N'Thôn Hạ

Thời gian đăng: 20/01/2026

lượt xem: 2 | lượt tải:2

232/SGDĐT-GDTrH

Triển khai về thực hiện Chương trình, sách giáo khoa thống nhất toàn quốc

Thời gian đăng: 19/01/2026

lượt xem: 2 | lượt tải:2

21/THCS NTH

Khảo sát thực trạng tham gia thể dục thể thao trong trẻ em gái tại trường TCHS N'Thôn Hạ

Thời gian đăng: 14/01/2026

lượt xem: 2 | lượt tải:2

14/QĐ-THCS NTH

Quyết định phê duyệt danh sách cấp bù học phí

Thời gian đăng: 08/01/2026

lượt xem: 5 | lượt tải:3

Số: 13/TB-THCSNTH

Thông báo

Thời gian đăng: 08/01/2026

lượt xem: 2 | lượt tải:2
THỐNG KÊ
  • Đang truy cập11
  • Hôm nay169
  • Tháng hiện tại5,399
  • Tổng lượt truy cập96,225
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây
Gửi phản hồi